Cần Thơ, Hai Chuyến Đi
- Được viết: 19 Tháng 9 2012
- Lượt xem: 4213
Cái ý định về Cần Thơ tìm Lê Thanh Hương nói ra bạn nào cũng cho là phiêu quá!
Kể từ khi Hương theo gia đình đổi vào Cần Thơ cuối năm lớp 9, chúng tôi vẫn liên lạc thư từ thường xuyên cho đến một ngày sau năm 75, tôi không nhớ năm nào, tôi nhân được một thư của Hương cho biết đã đổi về dạy tại Giồng Riềng, cái địa danh tôi đoán chắc ở vùng nào hẻo lánh lắm. Đó là cái thư cuối cùng của Hương. Sau đó ai cũng có nhiều chuyện phải bận tâm nên ..dứt đường tơ luôn!
Dạo đó lâu lâu buồn buồn tôi lại đem giấy tờ ra đốt, học bạ bằng cấp, thư từ, tôi đốt hết cho khỏi nhìn thấy nữa. Bây giờ mới hối hận, có nhiều địa chỉ bây giờ không biết đâu mà hỏi, may mà số nhà Thanh Hương ở Cần Thơ tôi vẫn còn nhớ.
Vừa rồi có người nhắc đến chuyện đi thi ở Cần Thơ năm nào, tôi bèn nảy ý định về lại Cần Thơ một chuyến, vả lại từ ngày có hai cái cầu, đường đi xuống Cần Thơ nghe nói ngon lành lắm, không còn cảnh kẹt bắc như trước đây nên có thể đi trong ngày là xong việc.
Sáng sớm lên đường, xe chạy nhanh, không mấy chốc đã tới đường cao tốc mới mở. Chà! xe chạy nhanh lên, êm ả..hai bên đường là một màu xanh ruộng lúa..Nhà cửa cũng có vẻ khang trang hơn trước nhiều, nói chung cũng những kiểu quen thuộc mà bây giờ thường thấy, nhà gạch, sơn đủ màu, vài cái nhà sơn màu thật..kinh khủng! ít thấy nhà tranh vách đất, có lẽ những nhà đó nằm sâu phía trong. Xe chạy nhanh quá ..Lòng bồi hồi nhớ lại chuyến đi hè 73.
Hè 73, vào Saigon, Ái Ngâu nảy ý định đi xuống Cần Thơ thi thử sao, chả là có bạn Thanh Hương ở đó và cũng đi cho biết Tây đô luôn.
Bốn chị hí hửng lên một chiếc xích lô máy ra xa cảng.
Lần đầu đi miền này nên cũng háo hức, ráng chú ý nhìn cảnh vật hai bên đường, toàn là ruộng xanh ngút ngàn, mùi lúa thơm suốt đường đi. Nhiều điều lạ lẫm, lần đầu tiên tôi mới thấy trái ấu, nó xấu xí như con dơi vậy! hèn chi mới có câu "khi thương trái ấu chũng tròn" cái trái này làm sao cho tròn được hở trời! xa xa mấy cây so đủa trái nó dài lạ lắm, điều lạ nữa là xe phải dừng lại hai cái bắc để qua phà, hành khách phải xuống xe vì đã có trường hợp xe lao xuống sông! Trời u ám, gió sông lồng lộng! nhưng điều làm tôi ngạc nhiên là nước sông đục ngầu, hồi giờ chỉ thấy sông ở miền trung trong xanh còn ở đây có lẽ chứa nhiều phù sa? Sông thì quá rộng, chắc mấy hôm đó mưa gió lớn nên nước thượng nguồn đổ về ào ào.trông chả thơ mộng tí nào.(cái thất vọng đầu tiên!.) Có nhiều xe quân sự nữa nên cũng khá lâu mới qua được sông, hành khách lại lục tục lên xe..Vẫn ruộng lúa, cây cối, nhà cửa lướt qua..Bỗng tôi thấy hai cái trường quá quen thuộc: Trường Kỹ Thuật và trường Sư Phạm, mà sao nó lại nằm ở đây cà!? Thì ra đó cũng là hai trường SP và KT nhưng của tỉnh Vĩnh Long, cũng cùng kiểu cùng khánh thành một năm với người anh em sinh đôi ở Qui Nhơn! (Điều này tôi nhớ mãi, sau này gặp ai cũng nhắc).
Lại tới một cái bắc nữa, lại xuống xe, nhìn xung quanh, sông nước mênh mông, gió thổi mạnh.
Đến nơi đã quá trưa, leo lên một xe lôi ghé nhà một chị quen của Ái, chị này vợ lính, gia cảnh coi bộ cũng không khá lại con mọn vậy mà tội, chị lật đật làm cơm cho cả bọn ăn, đáng lẽ Ái ở lại đó nhưng lại đổi ý đòi đi theo tới nhà Thanh Hương!
Thế là bốn chị lại leo lên một chiếc xe lôi, về 24/26 Phạm Ngũ Lão. Đến nhà Hương, một con đường nho nhỏ, trước nhà có một con kinh (mương?) chạy qua, phải bước qua một tấm ván mới vô nhà được! người ta xài nước ở con kinh này, sau nhà là vườn khá rộng trồng cây (không nhớ cây gì ngoài cây khế!) có một cái giếng mà chỉ cần thò tay xuống đã đụng nước rồi! nước ở trước và giếng này đều một màu đục lờ như nhau!)
Bước vô nhà mà ngại quá !, nhà người ta gốc Bắc nề nếp mà bốn mống xuống một cái ào cũng hơi bỡ ngỡ! nhưng lỡ rồi đành chịu thôi! Ba Hương có vẻ rất nghiêm nghị nên cũng ớn, bù lại mẹ Hương lại vui vẻ xởi lởi, (chắc bà thấu hiểu tâm trạng) có chị và em Hương nữa (tôikhông nhớ là mấy người, chỉ nhớ là rất tiếc khi không gặp được em kế Hương là Thanh Thông vì nó đi qua tỉnh nào đó!)
Sau đó gia đình Hương sắp xếp chỗ ngủ và rất tế nhị khi cho cả bọn ăn riêng , người lớn ăn riêng cho thoải mái! Điều này cũng nằm ngoài "kế hoạch" của cả bọn (trước khi đi đã bàn nhau là chỉ ở nhờ thôi, còn ăn uống thì ra đường!) Không thể làm khác được, mẹ Hương không cho ăn ngoài! Đành phải làm phiền vậy! Mỗi bữa chị của Hương chắc phải lo chuẩn bị nấu nướng chứ cả bọn đi từ sớm có phụ được gì đâu!
Hỏi người ngồi kế bên về hai cái trường Kỹ Thuật và Sư Phạm của Vĩnh Long, bây giờ đó là trường Sư Phạm Kỹ Thuật và Cao Đẳng Sư Phạm, A! cũng còn chút hơi hướng của ngày xưa. Tôi hỏi lát nữa còn nhìn thấy không hay nhà cửa che khuất rồi? "vẫn còn nhìn thấy cô ạ nhưng bây giờ xe không đi đường đó vì tránh vào thị xã nên cô sẽ không thấy được!" Tiếc quá nhỉ! tôi chỉ muốn thấy lại cái cảm giác ngày nào!
Xe qua cầu Mỹ Thuận nhanh quá, nhìn ra thấy trời sông cùng một màu xám buồn! Hy vọng lát nữa nắng lên...Dọc bên đường có rất nhiều "Quán cà phê võng" cái này thì trứớc đây không có à nha!, khoảng mấy chục cái võng treo dưới những tàn cây trứng cá ken dày, có chỗ thì cây bàng hay một mái tranh nhưng phần nhiều là cây trứng cá, cây trứng cá có tán lá rất thơ mộng (và trái thì rất ngon ngọt!) nhưng nhìn những cái võng cũ kỹ, không được hay lắm!
Cứ thế xe chạy ro ro qua cầu Cần thơ là biết sắp đến nơi rồi
Hồi hộp quá, bắt đầu lo, không biết số nhà có thay đổi không nhỉ, có còn ai không đây? xác suất rất nhỏ vì đã 39 năm rồi còn gì! Xem bản đồ trên net thì thấy vẫn có con đường Phạm Ngũ Lão, còn gọi là Lộ 19, như vậy thì chắc cũng dể tìm.
Đến nơi rồi, lên xe trung chuyển chỉ có tôi, một ông và một gia đình, xe chạy qua nhiều đường phố, coi như cũng được một vòng City tour! xuống hết rồi, chỉ còn mình tôi thôi, tôi nói đến số 24 PNL (vì nghĩ rằng đó là con hẻm số 24, mình xuống đầu hẻm rồi đi vô kiếm, quá dể!)
Xe tới ngã tư, tài xế hỏi quẹo phải hay trái cô? (chắc tưởng mình ở đó!), tôi.. ú ớ ..nói hẻm 24, chạy quá rồi, quay lại, ủa!, không thấy hẻm nào cả, chỉ có một tiệm ăn nhỏ số 24! tôi bèn phải "khai" là 24/26 rồi đi xuống, đến đây bác tài có vẻ ái ngại cho tôi, nói "cô coi chỗ ngã ba"
Tôi đến gần nhà số 24 mà ngỡ ngàng, nó ở ngay góc ngã ba chứ hai bên chả có hẻm nào cả! kỳ quá ta, mình nhớ rõ ràng chứ không lẽ lộn! Ngâu cũng nhớ như vậy mà! Đi tới hỏi cô gái đang bán hàng còn trẻ, không có hẻm nào ở đây cả, tôi mới nói là ngày xưa có số 24/26..cô gái nói bên này có số 24/ nè cô, đó là con đường bên hông tên là Trần Việt Châu. Lạ quá, con đường Trần Việt Châu này số nhà toàn là 24/.. đây rồi, số 24/26, không biết phải hông đây vì không thuộc về đường PNL! Nhà này khác với những nhà xung quanh vì diện tích lớn, trông bề thế, có một cái sân khá rộng, có cái bảng nhỏ là một công ty gì đó..Hai cánh cổng cao đóng kín nhưng may là thưa nên có thể nhìn thấy rõ bên trong, hôm nay chăc chủ nhật nên không có ai làm việc!? Tôi bấm chuông, mấy con chó bên trong sủa ầm ỉ thấy ớn! một người đàn bà không còn trẻ lắm đi ra, thoạt nhìn tôi cũng sợ người ta khó chịu nhưng may quá, chị ta cười thân thiện làm tôi cũng mạnh dạn hỏi "chị có biết người chủ cũ của nhà này giờ ở đâu không?" chị ta lắc đầu và nói "em mua nhà này cũng hơn 10 năm rồi!" Thế là hết! Tôi cám ơn và quay đi, gặp một con nhỏ hỏi cô tìm ra nhà chưa cô? à, nhỏ này ở tiệm cơm hồi nãy! tôi lắc đầu mà cứ phân vân sao lại số 24/26 mà lại là đường Trần Việt Châu mà không phải là Phạm Ngũ Lão nhỉ!!? tính túm nó lại hỏi han nhưng nó đang bận đi đâu đó nên thôi vậy! Đi tới đi lui cũng chả có gì khác, nhà nào cũng buôn bán mà vô hỏi chắc cũng chả ích gì! phải mấy người lớn tuổi mới may ra chứ phần nhiều đều lớn lên sau này thì chắc không biết ..
Thế là tôi đi loanh quanh thì thấy siêu thị Maxi Mart, thôi vào đây nghỉ chân cái đã rồi tình tiếp! Gởi đồ cho nhẹ người, tôi chả biết làm gì tiếp đây, trời thì cứ u ám không có nắng, mát mẻ nhưng buồn buồn! đường phố đã hơn 9 giờ mà sao còn vắng tanh, hay là vì chủ nhật thiên hạ không ra đường?
Tôi đi lang thang, à! ra bến Ninh Kiều coi sao...
Cần Thơ có bến Ninh Kiều
Có dòng sông đẹp với nhiều giai nhân
Đây, bến Ninh Kiều nổi tiếng của Cần Thơ. sao mà vắng vẻ quá, chỉ có vài du khách..có một người cứ mời đi xuống thuyền dạo một vòng xem chợ nổi, cồn Ấu...tôi chả ham, chợ nổi cũng mấy cái ghe bán trái cây chứ có gì lạ, trời lại muốn mưa thì mệt lắm, tôi ngồi nghỉ, nhìn xung quanh coi có gì hay
Sáng hôm sau cả bọn 5 mạng lên một chiếc xe lôi đi đến Trường Đại Học Cần Thơ để vô thi.(dĩ nhiên là mặc áo daì trắng quần trắng)
Trời ạ! tôi lại có thêm một nỗi thất vọng nữa! Trường Đại Học gì mà là một dãy nhà lợp tôn, xung quanh là ruộng! chả giống gì với những "Viện Đại học" tôi hình dung!
Cả một đám học sinh đứng ngồi lây lất trên bãi cỏ chờ vào phòng, ở đây đặc biệt là nữ sinh có thể mặc quần đen, nhìn chưa quen mắt tí nào! Nhìn quanh coi có ai quen hong ta! à! có rồi, một bạn tên Cường , cô nàng này rất dể nhận ra với cặp kính dày như đít chai, học lớp với Châu Lệ Mai, một vài bạn nam nữa..
Xem bảng báo danh để kiếm phòng thi thì chợt có một anh chàng tới hỏi "phải cô ở Qui Nhơn không?" tôi gật, "tôi là anh họ của Bành Lánh, nó nói có học cùng lớp với cô đó!" À, bạn Bành Lánh cùng bàn lớp 12, cái tên đặc biệt không "đụng hàng"!! không nhớ tôi có hỏi gì về Bành Lánh không nhưng hình như nó không có ở đó chứ nếu không đã gặp! anh chàng này chắc thấy tên mình ở Bình Định nên về hỏi em mà biết.
Thi mà đâu có biết gì để chuẩn bị đâu, hình như đề bài bao gồm cả 3 lớp 10, 11, 12 nên cả bọn làm bài đại khái thôi! Hình như cũng thi đâu 2 hôm thì phải, Nàng Ái thi chỗ khác, tôi và Ngâu, Mai, Hương thi cùng ngành (chả nhớ ngành gì nhưng không phải SP ). Giờ thì chẳng còn nhớ gì cái chuyện thi này ngoài trừ ông giám thị có nét mặt như lai Ấn và nhất là lúc mới bắt đầu, giám thị yêu cầu ai không có giấy tờ hợp lệ quân dịch thì đi ra ngoài, có mấy nam thí sinh đứng dậy buồn bã ra khỏi phòng, tôi cũng cảm thấy xót xa!
Trưa hôm sau thi xong, chỉ có Ái là phải thi thêm buổi chiều nhưng chắc nó không làm bài được và thấy cả bọn đã xong rồi nên cũng bỏ luôn, không thi nữa! Tính đi xem phố phường nhưng sợ trễ xe. Cả bọn từ giã gia đình Hương đặng ra bến xe về cho kịp, mẹ Hương hái cho một mớ khế sau vườn nhà. Ngồi xe lôi, ngắm nhìn Cần Thơ coi có gì lạ, à, cũng có hãng BGI giống như ở Qui Nhơn, đường phố phần nhiều rộng lớn hơn quê mình, chỉ vậy thôi, nhà cửa thì ở đâu cũng na ná!
Trời u ám muốn mưa, gặp mấy anh lơ xe chèo kéo không được, bèn trù "không đi xe này thi rớt cho mà coi!" nghe vậy cả bọn cười quá xá, thì chắc rớt chớ đậu mới lạ!
Lại phải qua hai cái bắc, Trời gió lồng lộng...mặt sông đầy những khúc cây củi trôi về. Trời chuyển mưa..xe chật chội nhưng trên xe có mấy bác trò chuyện cũng vui.
Thế là xong một chuyến phiêu lưu
Sau này có kết quả thì dĩ nhiên không ai đậu, kể cả Hương! Hương học rất khá và rất chăm nhưng cũng "ao" thì mình rớt cũng "dzui" thôi!
Sau này năm 77, Hương có gởi cho tấm hình chụp ở Đại Học Cần Thơ, chắc sau đó Hương theo học Sư Pham.
Những người đẹp Tây đô. Hương thứ 7 từ trái sang
Con đường chạy dọc theo bến Ninh Kiều (bến Hàng Dương) này ngày xưa có tên Lê Lợi nay là đường Hai Bà Trưng, bây giờ chả thấy cây dương nào, cũng na ná Bến Bạch Đằng ở SaiGon, có những toà nhà của Tây , những Khách sạn lớn..ít nhà dân, nên trông cũng thông thoáng. Đến một bùng binh thấy Bưu Điện thành phố, mấy cái ngân hàng quen thuộc, mấy trung tâm hàng điện tử..
Nói chung đường phố nhà cửa quán xá cũng như Saigon, được cái thông thoáng, vắng vẻ hơn thôi.
Tôi đi loanh quanh nhưng thấy chả có gì đặc biệt.
Chả lẽ không có gì đem về Saigon sao ta!? Tôi nhớ cậu em nói có bánh tét ngon lắm, vậy thì kiếm bánh tét vậy. Hỏi một cô bé bán hàng, cười cười nói không biết rõ nhưng chỉ một cái tiệm (khó nhớ tên), tôi đi ra đường, vừa lúc một chị bán vé số đi tới, tôi túm ngay hỏi chỗ nào bán bánh tét ngon, chị ta sốt sắng nói ở Cái Khế, Nhà Lồng 3, rồi chị tiếc rẻ, phải chi mua từ sáng mới ngon, kệ, có còn hơn không, rồi chị nói anh xe ôm chở tôi tới đó, anh này cũng nói bánh ở đó ngon lắm, khách du lịch hay mua về làm quà ! Tới chợ anh ta chỉ vô là thấy ngay hai hàng bánh. Thế là xong, không còn gì để làm, tôi vui miệng hỏi bâng qươ anh xe ôm "có biết đường Trần Việt Châu kế bên đường Phạm Ngũ Lão không? "Biết chớ! mà con đường đó hồi xưa nhỏ xíu hà!" Như vậy là đúng rồi, người ta lấp con mương nên bây giờ rộng ra, vậy chắc chắn căn nhà mình hỏi hồi sáng là đúng rồi! khỏi phải hồ nghi nữa!!
Tôi về lạị bến xe
Trời vẫn ui ui, bây giờ ông Trời khóc hay cười gì tôi cũng chả quan tâm. Chỉ mong về đến Saigon đừng có mưa lớn ngập đường thôi.
Xe chạy bon bon, lúc ngang qua trường Đại Học Cần Thơ tôi nhìn thật kỹ, xung quanh vẫn còn khá trống trải vì khu vực này thuộc về ngoại ô, nhà cửa còn thưa thớt. Hai dãy nhà tôn khi xưa đã biến mất thay vào đó là khối nhà bề thế, xung quanh còn những công trình dang dở, coi bộ phát triển dữ!
Lại những cảnh vật như hồi sáng, nhà cửa, ruộng vườn, caphê võng, cầu, sông.v.v..Ngủ quách cho phẻ, nhưng rồi tôi nghĩ, thôi, nhìn lần cuối đi, không có lần nữa đâu!
Chợt thấy chữ Cai Lậy. Địa danh này tôi cứ nhớ mãi mặc dù chả có dính líu gì! Chả là hồi đó, đi ngang Cai Lậy, ruộng lúp xúp nước,bạn Ái có kể có người quen hay bà con gì đó bị thương ở đám ruộng rồi tử trận. Chỉ vậy thôi mà mỗi lần nghe đến cái tên này, tôi lại hình dung ra cái ruộng nước loang máu!
À! có điều thiếu thiếu, hồi trước đi xe chật chội nhưng cửa mở, hương đồng gió nội, mùi lúa thơm sực nức đoạn đường, còn bây giờ, xe tiện nghi, có máy lạnh, cửa xe đóng kín mít nên chả có thưởng thức được mùi vị quê hương!
Tới nhà đã gần 6 giờ.
Thôi nhé, Cần Thơ ơi, không còn vương vấn gì.
Chuyến đi tuy không đạt được kết quả nhưng tôi cũng mãn nguyện rồi! Cũng như mình mua vé số, trúng thì mừng còn không thì ..chả sao!
Biết đâu có người nào xem bài này và biết được chút gì về Hương chăng! Mong lắm thay.
Bồng Sơn