Góc chợ Chợ Lớn Qui Nhơn của tôi dung dị đời thường như bao góc chợ khác, có mùi biển sớm biển trưa từ mẻ lưới dã cào: những vỉ cá, mẹt tôm, mâm mực tươi óng ánh... Cả đời tôi vẫn không hết mê. Góc chợ ấy gắn với tuổi thơ, tuổi mới lớn, nơi có má tôi sớm hôm tần tảo. Góc chợ ấy tôi quen đi về những ngày nghỉ học, phụ má coi hàng, tập tành mua vài thứ dễ mua cho bữa cơm đơn giản mỗi khi má bận... Góc chợ ấy tôi đi xa canh cánh mang theo và ngong ngóng quay về.
Năm tôi lên cấp hai đã thấy má bán trái cây. Những giỏ cần xé xoài, ổi, cóc, cam, quýt chất đầy sạp mỗi khi hàng về. Có khi là dưa hấu miền Tây ngọt lịm hay những quày chuối mập tròn... Chị em tôi được mùa nào thức ấy. Nhỏ bạn học ngày xưa mỗi lần đến chơi được ăn ké hay xuýt xoa “ganh tị”: Có má bán trái cây thiệt sướng!
Đôi chuyện còn in trong ký ức tôi giữa ngàn chuyện phai mờ.
Nhà sát đường, bụi bặm
Nên cửa đóng suốt ngày
Xin chớ phiền nha bạn
Cứ gọi, tôi ra ngay!
Nhà sát đường cũng tiện
Đi ngang bạn ghé vào
Gặp khi ta không bận
Thong thả chuyện...tào lao
Vừa xảy ra một "sự cố" nhỏ, tôi thấy vui vui nên kể lại cho vui vui.
Số là mấy hôm rồi tôi chỉ "lớt phớt" vào Trang nhà, sáng nay định bụng sẽ đọc và còm. Bắt đầu theo thứ tự thời gian: Điều Không Thể Và Có Thể đã đọc hôm trước, nhưng chưa tìm được lời nào cho loãng bớt "uẩn khúc" của TT nên đã bỏ qua, giờ thì "eukera" rồi!
Thường thì tôi gõ còm rồi save, trước khi chuyển qua đăng nhập, sau đó trở lại trang home, vô lại trang thơ của bạn, paste vào vị trí lời bàn. Hơi lỉnh kỉnh, nhưng tôi không dám đăng nhập trước, vì nếu không gởi còm nhanh, đăng nhập đã thực hiện bị hủy mất, cũng lại mất công. Chắc đây là ý đồ "kỹ thuật" của nhà...mạng, sau lần khắc phục sự cố mới đây (tôi cứ tiếc hùi hụi vì sau lần ấy, đã mất hết những avatar của "một thời trẻ dại"). Tôi làm theo kinh nghiệm của mình.
Copyrights © nthqn.org 2009-2020.