Có Thể Nào Cùng Chia Xẻ Nỗi Đau
- Được viết: 15 Tháng 1 2011
- Lượt xem: 2386
Các em đã phải chờ đợi rất lâu vì đoàn có một vài trục trặc nhỏ nên đến muộn. Tuy nhiên các chị em đã sắp xếp quà đâu vào đấy nên công việc tiến hành rất nhanh chóng.
Quảng Trị là nơi gánh chịu hậu quả chiến tranh nhiều nhất. Cả tỉnh có gần 2000 em bị nhiễm chất độc màu da cam. Trong đó huyện Gio Linh chiếm nhiều nhất nên Nhà Nước thành lập một Trung Tâm phục hồi chức năng để giúp cho các em có thể chóng bình phục và hòa nhập với cộng đồng. Có một điều không ai hiểu được là vì sao những trường hợp các em bị nhiễm chất độc màu da camlại thường xãy ra đối vớiCác gia đình nghèo ,rất nghèo.
Vì thế ngoài nỗi lo cơm áo gạo tiền hàng ngày còn nỗi lo cho đứa con tật nguyền. Nỗi đau chồng chất nỗi lo, cứ thế đè nặng lên vai các bậc cha mẹ. Chúng ta có thể thấy điều ấy trên những khuôn mặt âu lo đầy khắc khổ của những con người này trong lúc họ bồng bế con đến Trung Tâm để nhận quà của Đoàn. Các em ở đây được nuôi và dạy theo chế bán trú. Tập trung từ thứ hai đến thứ sáu. Có những em đươc bình phục sau những năm tháng dài được các anh chị em trong Trung Tâm tậntình chăm sóc nên sau một thời gian các em đi đứng bình thường. Cóem còn đi được xe đạp và được tặng xe.
Nhìn những khuôn mặt ngây ngô, những thân hình vặn vẹo. Tứ chi gầy guộc khẳng khiu, không ai là không đau lòng. Chúng tôi trao 55 phần quà cho các em cộng thêm 55 thư bên trong đựng 100.000đ để gia đình có thể tùy ý mua sắm thêm cho các em.
Chúng tôi ra về mà lòng áy náy: " Quà ít quá mà cha mẹ các em phải mang con đi thật xa giữa thời tiết giá rét để nhận" ."Phải chi..."Và dặn nhau sẽ đến đây nhiều lần nữa để có thể chia xẻ những khổ đau , mang đến niềm vui cho các em và gia đình.
Phạm Ty Lan