Bạn Nhỏ (Kỳ 5)
- Được viết: 28 Tháng 6 2011
- Lượt xem: 2984
- Cho hai xuất Patéchaud và hai ly café- một đen, một sữa. Chàng bảo.
Chống hai cùi chỏ lên bàn. Hai bàn tay ôm má. Hơi ngã người về phía trước nhắm cô bé thật kỹ. Chiếc áo màu hồng hắt lên làm khuôn mặt bừng sáng đôi má hồng hào tự nhiên trông thật đáng yêu . Chàng nói:
- Hồi nãy anh nói gì bé có nghe không? Nhắc lại nè- Trông em ngon giống như một trái táo.
Mặt đỏ lừ như trái gấc chín, cô bé lí nhí:
- Anh này kỳ!
Rút cây viết từ trong túi áo ra. Chàng bảo:
- Xòe tay ra anh viết cái này.
Chàng lấy bút viết vào tay trái của cô bé vừa xòe ra : A S A W H F I L rồi nhìn sâu vào mắt cô bé:
- Đố bé biết nghĩa của những chữ cái này.
Cô bé cười cười nghĩ trong đầu- Dân Anh Văn mà đố kiểu này thì ai mà biết. Biết chết liền! Nhưng nhìn vào mắt chàng, cô bé đã hiểu nghĩa những chữ cái kia. Tuy nhiên, cô bé vẫn cứ lắc đầu làm như không biết- Cái người này sao mà lanh quá.
Lúc trước mỗi lần nhìn sang nhà thấy chàng ngồi đàn bên cái chòi tranh- cái chòi này dường như được dựng để uống nước trà hoặc những khi rảnh rỗi mấy anh em ra đó đàn hát với nhau.- Mái tóc dài và dày nghiêng bên cây đàn che phủ cả khuôn mặt. Hồi đó cô bé đã từng nghĩ đến câu:
Đàn bà tốt tóc thì san
Đàn ông tốt tóc tổ mang nặng đầu.
Anh chàng này trông bất cần đời , chẳng nhìn ai bao giờ. Nên hồi đó cô bé cũng không biết khuôn mặt của chàng như thế nào. Cô bé cũng kiêu lắm! Chẳng cần thấy cũng chẳng cần để ý lắm đến cái anh chàng tóc dài đó. Họ không thấy mình thì mình cần chi thấy họ. Nhưng giờ chàng cắt tóc ngắn. Trông cũng được được . Con trai mắt mí lót - không sót cô nào- Mỗi khi nhìn là thật sâu, nhìn như muốn đốt cháy cả ruột gan người đối diện.
Chàng pha xì dầu vào hai chén con. Thêm một tí nước tương ớt màu đỏ, một ít nước tương đen. Cô bé nói:
- Bánh ở đây ngon hơn những chỗ khác là nhờ vào nước tương này.
- Coi bộ bé cũng hay ăn ở đây.
- Hì hì! Dân trường Nữ là chúa ăn hàng mờ! Mà tụi em là dân chuyên nghiệp đó! Bởi vậy nên em thích Remaque. Ông đó sành ăn số một. Hễ ăn món gì là phải uống với lọai rượu tương ứng.
Chàng làm bộ hỏi:
- Ví dụ như ăn gì phải uống gì?
Cô bé lúng túng:
- Hơ hơ! Tại em không biết uống rượu, không rành rượu nên cũng không nhớ nữa.
- Vậy mà cũng nói. Vậy chứ ăn Patéchaud thì uống với gì?
- Em với Như thường uống với café sữa nóng thôi. Nhất là những hôm trời lành lạnh như thế này.
Trời đã chớm Đông nhưng chỉ se lạnh. Cái nắng yếu ớt quá nên cái lạnh kịp len lỏi vào người làm cô bé hơi co ro. Chàng trêu:
- Có người vì mặc áo đẹp nên không nhớ áo ấm. Bé lạnh không?
- Vì sáng giờ ăn ít nên thấy lạnh. Đói đi đôi với rét mà! Ăn xong uống café nóng chắc đỡ hơn.
Chàng hơi ngẫng đầu lên nheo mắt nhìn cô bé.
- Anh biết người Phương Tây rất kỵ khi hỏi tuổi phụ nữ. Nhưng anh vẫn muốn biết bé tuổi ...con gì?
- Tuổi con Gà...nuốt dây thung. – Cô bé chun mũi cười cười hỏi lại:
- Vậy chắc ở Tây phương họ sẽ không e dè khi hỏi tuổi của nam giới chứ! Cô bé hỏi: - Vậy chứ nam giới kia tuổi gì hở?
Cô bé này cũng nghịch chứ không hiền như mình vẫn tưởng - Chàng nghĩ thầm.
- Tuổi con Dê.
- Be.. he...be...he... Ba lăm à! Cô bé cười.
- Con Dê hơn con Gà hai năm thôi! Chàng bảo.
- Vậy sao!
- Chắc bé thấy anh già lắm hả!
Cô bé ngửa đầu ra sau ra dáng ngắm nghía- Đôi mắt một mí nhưng to và sáng, chiếc mũi thẳng , hàng râu con kiến và đặc biệt dưới miệng có một cái nốt ruồi như ca sĩ Minh Hiếu, nhưng nhỏ hơn. Thấy cô bé cười cười xạo xạo- Chàng cảnh giác:
- Sao vậy! Có gì mà ngắm nghía dữ vậy.
- Hai mươi thôi ư! Sao mà Ti thấy...Cô bé bỏ lửng câu nói. Vì thật ra chàng rất chững chạc, đạo mạo hơn tuổi rất nhiều. Dáng cao và sự tự tin tóat ra từ cách nói và dáng người làm cho người đối diện cảm thấy chàng lớn hơn tuổi nhiều lắm.
- Anh già lắm hả! Chàng cười lớn. Chắc là tại anh để râu. Vì anh cảm thấy mình để râu trông cũng được được...
Cô bé giả vờ sặc, ho rồi vuốt vuốt cổ, làm như bị nghẹn lắm lắm. Đến lượt anh chàng đỏ mặt. Nhỏ này ba xạo ghê ta.
- Anh còn nhớ lần trước đến nhà Như không? Anh có nhớ Như chỉ anh cười và nháy mắt không?
- U! Anh cũng thắc mắc định hỏi Ti đó! - Chàng phác tay vào không khí.
Cô bé bảo:
- Em có cô bạn – Kim Thoa. Nhà ở gần chợ đó! Khi nhà em mới dọn đến nhà mới. Nó bảo. Vậy là nhà mi gần nhà anh Thu học ĐHSP Huế. Mi có biết anh ấy không? Ti bảo . Ta đâu có thấy. Đâu có biết. Như nghe cũng bảo: Họ không biết mình mắc mớ gì mình phải biết họ. Cho nên khi giới thiệu anh. Như nháy mắt hỏi đó có phải là anh không?
- Vậy là anh bị ở trong tầm ngắm à!
- Hổng phải đâu! Bọn em không đời nào ngắm ai cả. Vì nhóm bọn em chỉ nghịch và quậy thôi!
Ra khỏi quán cô bé ghé qua tiệm trà Diệu Ký ở gần bến xe Cũ mua một gói trà ướp hoa Ngọc Lan. Rồi lại quẹo qua đường Phan Bội Châu mua 100gr Café Khánh Hòa cho Ba. Cô bé biết ông thích nhất là hai thứ này. Mạ thì chỉ cần 100gr thuốc lá Cẩm lệ là bà vui rồi.
- Mình đi lên Đại lộ Quang Trung ăn sắn nước đi! Chàng bảo mà cứ sợ cô bé từ chối. Cô bé nghe thì thích lắm nhưng còn ngần ngừ:
- Xa quá đi có nổi không? Chắc Ti phải về thay đồ đã! Mặc như thế này về nhà là bị đòn liền. Về kịp không?
- Không sao đâu! Đi về có hơi tối một chút thôi!
Đi ăn sắn nước. Cái món này cô bé thích lắm mà chưa lần nào được đi. Những năm trước mỗi lần đến mùa. Các bạn rủ nhau đi nhưng vì không có xe nên chịu thua. Những lần đi Trực trường. Trong tổ phân công một nửa đi , một nửa ở nhà trực thế. Người nào được đi thì mua về cho các bạn ở nhà. Khi các bạn về cô bé chỉ được ăn ké và nghe kể lại những chuyện vui ở vườn sắn. Nghe đâu họ đi nhiều lắm. Vui là chính chứ ăn thì bao nhiêu. Trai thanh gái lịch rủ nhau đi ăn sắn mà như đi trẩy hội.
Chàng dựng xe chờ ở ngòai. Lát sau cô bé bước ra trong bộ quần tây đen áo sơ mi trắng. Khoác bên ngòai chiếc áo len màu đỏ. Trông hiền lành như con mèo nhỏ.
Lại đạp qua Lê Lợi , quẹo qua Nguyễn Huệ. Đến đoạn Eo nín thở. Gió biển thổi lồng lộng . Mát đến run người. Cả hai dặn nhau nín thở - nhưng nín ...thở được khỏang hai trăm mét là đã ngất ngư. Đạp tiếp mà thở hào hển vì mệt . Ngang qua Trường Sư Phạm đã lác đác Sinh viên ra về.
Đến khúc cua Ghềnh ráng thì trời đã về chiều. Nắng đã nhạt dần trên những ngọn cây. Cả hai kịp đến nơi khi bóng núi đã đuổi nắng đi xa.
Đầu mùa nên vườn chưa có khách mấy. Hay tại chiều nên ít khách.
Dắt xe vô một vườn ở cạnh đường. Sau khi dựng xe của mình, chàng quay qua dắt xe của cô bé dựng sát bên cạnh. Chàng đến bên một chị ra dáng chủ vườn - đang ngồi bó lại từng bó sắn nước bằng những sợi lạt. Chắc là để mai đem ra chợ bán.
- Chị bán sao đây? Bán xâu hay nhảy dài?
Chị ngước lên nhìn hai người, cười. Khuôn mặt rám nắng nhưng thật thà:
- Muốn mua sao cũng được. Ba xâu một ngàn. Còn nhảy thì ngàn rữ ( rưỡi) thâu!
Cô bé chỉ vào chàng:
- Anh này ngàn rữ. Còn em chị tính ngàn hai thôi. Em chân ngắn hơn mà!
Chị cười:
- Bán nhảy là bán cho vui chớ không có lời. Gặp ngừ cao như anh này là lỗ liền.
- Đây là lần đầu tiên em biết đi ăn sắn là như thế này. Vui quá hả anh.Vậy anh nhảy bên này. Em nhảy bên kia. Cô bé chỉ vào hai vồng sắn có vẻ xum xuê nhất.
Ui cha ! Cô bé nhảy ba bước nhìn lại thấy không bằng chàng nhảy ...hai bước. Cả hai hì hụi nhổ sắn. Củ nào củ nấy tròn ủm. Da láng còn dính đầy đất cát. Đất ở đây là đất thịt pha cát nên củ sắn mới ngọt, nhiều nước và ít xơ.
Chị bán sắn chạy lại bên lùm cây kéo cái rổ ra lấy chén muối sống đâm với ớt tươi đưa cho hai người.
- Muối nè ! Hai em ăn đi.
Chàng bảo cô bé ngồi xuống sau khi xin chị chủ mấy miếng lá chuối lót làm chổ ngồi. Cả hai phủi bớt đất bám bên ngòai rồi bắt đầu lột vỏ:
- Mấy năm trước khi còn học Cường Để, anh có đi với các bạn mấy lần. Khoảng đầu tháng 11 mới là mùa chính. Đa số là học sinh các trường, cúp – cua, trốn học đi ăn sắn, thành phong trào mà! Đi đông nên vui lắm! Còn tổ chức giăng dây thi nhảy nữa. Nhiều trò nên vui mà kéo nhau đi chơi chớ có phải chỉ vì ăn sắn đâu! Có rất nhiều đôi gặp nhau , quen nhau ở vườn sắn này mà nên vợ nên chồng đó!
- Suốt thời gian Trung Học Ti chỉ cúp- cua hai lần. Một lần rạp Kim Khánh chiếu phim Trường Tôi do Thanh Mai và Quốc Dũng đóng. Một lần là phim Doctor Jivago chiếu ở rạp Trưng Vương – Vì phim này được 6 giải Oscar và do Omar Shariff đóng nên tò mò.
- Ừ! Anh cũng có xem hai phim đó. Phim Trường Tôi nhẹ nhàng dễ thương. Cặp đó cũng hay hay. Còn phim Doctor Jivago thì mới giá trị. Tuy nhiên xem phim này phải đọc trước tác phẩm rồi xem mới hiểu và thấy hay hơn.
Chàng bóc xong một củ đưa sang, cô bé chấm muối rồi cắn một miếng thật to:
- Ứ ừ! Ngọt quá hả anh! Hình như mới nhổ nên ăn ngon hơn sắn bán ngòai chợ.
- Ừ! Khi nào mới nhổ cũng ngon hơn chứ sao! Ngòai Huế có Cồn Hến trên sông Hương chuyên trồng bắp. Bắp ở đó ngon nổi tiếng. Nhưng người ta bảo bắp luộc hay nấu chè ở ngay trên Cồn ngon hơn khi mang qua đất liền - Chàng bảo.
- Sao vậy hả anh?
- Không rõ! Người ta không giải thích được. Mặc dù chỉ đi qua một cây cầu nhỏ.
Ăn được vài củ thì trời đã xập tối. Mùa Đông nên trời mau tối hơn. Chị chủ cho hai người thêm một ít lạt để cột những củ sắn còn lại. Cô bé không quen nên cột vào nó cứ tuột ra.
- Té ra cột bằng lạt khó ghê anh hè !
Chị chủ vườn cười hồn hậu – chỉ cho hai người cách cột.
- Mình nhìn thấy dễ ẹc vậy mà khó quá hả anh . Nhà nông họ khéo quá anh hè! Ti cột cách gì xách lên nó cũng rớt ra. Cô bé khúc khích cười.
Vậy là còn lại sáu xâu. Chàng móc vô ghi-đông cô bé ba xâu. Bên chàng ba xâu :
- Ăn cho đồng, chia cho đủ. Huề! Cả hai cùng cười.
- No quá! Ui cha! Phình bụng rồi. Hì hì!!
Đọan này có nhiều đọan lên dốc. Thấy cô bé đạp có vẻ mệt chàng lo lắng:
- Bé mệt lắm à! Đổi xe đi.
- Không! Ti ráng một tí.
Mới qua khúc quanh thì trời lác đác mưa. Chết rồi!
- Ráng đến dốc kia có một căn nhà bên đường mình núp mưa một lát đi.
Lật đật dựng xe mình xong. Chàng đỡ chiếc xe của cô bé dựng bên cạnh xe của mình. Mới mưa có một tí mà đã ướt hết. Rút vội chiếc mùi xoa từ túi quần ra. Chàng lau nước mưa trên tóc trên trán cho cô bé. Bấc giác , chàng nâng cằm cô bé lên, nhìn sâu vào mắt cô bé hỏi:
- Em có biết nghĩa những chữ cái hồi trưa anh đố em nghĩa là gì không?
Đó là: As seem as we have fall in Love. Em có thấy như vậy không?
Nói rồi chàng ôm lấy khuôn mặt cô bé , dịu dàng đặt lên môi một nụ hôn thật nhẹ, nồng nàn. Cô bé run bắn người lên, cả người nóng ran. Trái tim dường như thắt lại và chực vỡ tung. Những muốn xô chàng ra nhưng sao tay chân lại bủn rủn. Hơi thở ấm của chàng phả lên mái tóc cô bé. Hai tay chàng ủ ấm cho đôi tay của cô bé đang lạnh ngắt. Cả hai đứng im lặng ngắm bóng tối ập xuống trong mưa. Mái tôn thấp lè tè nên tiếng mưa nghe thật rõ. Nhưng tiếng đập rộn ràng trong hai lồng ngực kia tưởng chừng còn hơn cả tiếng mưa.
- Về thôi anh!
- Còn mưa mà!
Cô bé chạy ra ngòai leo lên chiếc xe đạp vội . Mưa như quất vào mặt nhưng sao trong lòng như có một ngọn lửa đang ngùn ngụt cháy. Hai tai nóng bừng bừng.
- Ti! Ti ! Chờ anh với chứ!. Chàng kêu với theo.
Gió vù vù bên tai. Nhưng cô bé vẫn gò lưng đạp thật nhanh về phía trước.
(Còn tiếp)
Phạm Ty Lan