Trước kia tôi định viết bài “Các Trường Trung Học Và Cao Đẳng Ở Tỉnh Bình Định Trong Thời VNCH” chừng vài chục trang, để vừa đủ cho một chương sách, chương thứ 7 trong tác phẩm “Giáo Dục Và Khoa Cử” gồm 10 chương. Nhưng sau nhiều lần bổ chính, nhất là đợt bổ chính mới đây, tôi đã đem hết những hình ảnh sinh hoạt của một số Trường Trung Học mà tôi đã từng cất giữ trên dưới 60 năm qua. Vì nếu hôm nay tôi không nhân đề tài này gửi các hình ảnh Trường cũ vào bài, thì mai kia tôi lìa đời, các hình ấy cũng sẽ tan biến. Bởi thế, bài viết có đến 144 hình ảnh, và cũng bổ sung nhiều chi tiết, tăng đến 112 trang đánh máy, nên đề tài này không còn là một chương sách mà trở thành một quyển sách, và nếu layout với khổ sách thông thường 13,5x21 cm, cũng sẽ tăng lên gần 200 trang.
Houston, ngày 13/8/2022 Các em thương mến, Ngày rằm tháng 7 âm lịch hằng năm là ngày Mẹ của Việt Nam năm nay nhằm ngày 12 thang 8 , cũng là "ngày rằm xá tội vong nhân" truyền thống của dân tộc VN mình . Đó là ngày dành cho những người con có hiếu, bận rộn quanh năm , có thời gian, có dịp , bày tỏ lòng thương Mẹ, muốn chăm sóc cha mẹ già yếu v..v..đó cũng là ngày những người con bất hiếu không biết ơn cha mẹ mà còn làm những điều khiến cha mẹ đau lòng được cha mẹ tha thứ ( xá tội )
Ngày 27 tháng 4 năm 2020, vào khoảng trưa, điện thoại reo. Bên kia đầu dây giọng quen thuộc của Đường Anh Đồng, đương kim Hội Trưởng Hội Tây Sơn Bình Định Bắc California, nhưng hôm nay có vẻ thảng thốt:
- Em Đồng đây! Anh Bích chết rồi!”
Tai tôi còn thính, nhưng vẫn không tin mình đã nghe chính xác. Tôi hỏi lại:
- Sao? Đồng nói lại đi.
- Anh Bích chết khoảng nửa đêm về sáng hôm nay. Em vừa hay tin, vội báo cho Anh đây.
Nghe tin đột ngột, đầu óc tôi bổng trở nên hụt hẫng…
Với tôi, nói đến anh Đặng Đức Bích là cả một Khung Trời Kỷ Niệm:
Các em thương mến, Ngày Chủ nhật 8/5 tới đay là ngày MẸ . Chúng ta ai cũng có MẸ, và các em nữ sinh thán yêu của mình phần đông dã làm mẹ. Tất cả chúng ta đều công nhận " Mẹ là bài hát thần tiên, là bóng mát trên cao , là nãi chuối buồng cau .,. là ánh sáng trăng sao ..... " nghĩa là những gì tuyệt vời, ngọt ngào , quý giá nhưng đã mấy ai dám nói rằng trong cuộc đời, mình chưa một lần làm Mẹ buồn, Mẹ khóc .... Thê cho nên ngày MẸ là dịp để chúng ta nhìn lại mình, soi rọi lại lòng mình ...để có thể làm tốt hơn, nghĩ đến MẸ nhiều hơn, cẩn trọng lời nói , việc làm vô tình tổn thương MẸ .
Hôm nay mình mới thanh thản một chút để viết thư cho các em . Mỗi năm cứ tới tháng Tư là người ta nhớ đến tháng Tư của năm 1975 , còn mình thì ngay cả năm 1975 mình cũng nhớ tháng Tư là tháng có mùa Phục Sinh của các bạn Ky Tô hữu, cho nên mình nghĩ rằng trong cái xấu sẽ có cái tốt, sau cái chết là cái sống, là tái sinh ...Đó là lý do con người dù đau khổ đến đâu cũng có sự cứu giúp từ những Tình Thương, từ những tấm lòng cao thượng ...những phép lạ của tình thương thì thật vô cùng ,không kể hết được . Tình thương giúp con nguời ra khỏi nghèo đói, đau khổ hay có năng lực làm con người vượt ra khỏi cái chểt - chúng ta đã nghe nhiều trong các chuyện kể về những chuyến vượt biên , về sự xuất hiện màu nhiệm của Đức Mẹ, các Thánh , đức Phật Quán Thế Âm v,.v..
Đã là mùa xuân rồi mà trời đất vẫn còn chìm trong giấc ngủ đông. Thỉnh thoảng mới thấy ánh mặt trời. Gió vẫn rít từng cơn và hoa tuyết vẫn còn nhảy múa trong bầu trời. Như hôm nay. Một màu xám buồn, đâu đó, cứ lúc hiện, lúc biến. Tôi thấy bầu trời và thấy cả lòng tôi. Nó héo hắt, tàn tạ, hao mòn theo ngày tháng hay nó ấp ủ chờ hoa lá đâm chồi nẩy lộc?
Đã là tháng 4 rồi và chỉ còn hai tuần nữa thôi sẽ là ngày mà cả đàn chim Việt vỡ tổ bay khắp bốn phương, có mong một ngày về?
Gần nửa thế kỷ trôi qua và nhớ về ngày này năm xưa tưởng như mới hôm qua. Nó thật sự làm tôi chạnh lòng. Mất niềm tin, mất phương hướng ở ngay vào cái tuổi sắp vào đời, không biết làm gì. Ra biển, lên rừng, tìm một nơi chốn dung thân. Không may bỏ mình, còn may thì sống sót , kẻ ở lại, người ra đi... Vậy đó mà ngơ ngác, bơ vơ ở mọi ngả đường.
Thầy Tôn Thất Bút Pháp Danh Tánh Đạt Cựu giáo sư trường Nữ Trung Học Qui Nhơn đã từ trần vào ngày 02 tháng 4 năm 2022 tại thành phố Qui Nhơn hưởng thọ 84 tuổi
Xin thành kính chia buồn cùng Cô Tôn Thất Bút nhủ danh Huỳnh Thị Hiêp và tang quyến. Nguyện cầu hương linh Thầy vãng sanh miền cực lạc.
San Jose, được mệnh danh là Thung Lũng Hoa Vàng, cứ đến mùa xuân hoa cải vàng đua nhau nở rộ trên các sườn đồi và những bãi đất hoang. San Joes còn có tên là Thung Lũng Điện Tử vì nơi đây quy tụ nhiều hãng xưởng lớn về Điện tử và Computer. Gọi là thung lũng vì San Jose được bao bọc bởi đồi núi và địa hình thấp dần về hướng trung tâm thành phố, tạo thành một lòng chảo. Ban đêm, thành phố lên đèn, nếu đứng ở sườn đồi nhìn xuống San Jose như một cái chảo khổng lồ rực sáng trời sao.
Vì thế San Jose, có khí hậu miền núi, ngày nóng đêm lạnh, có thể tạm nói bốn mùa thu gọn trong một ngày: buổi sáng là mùa xuân, đến trưa là mùa hè, về chiều chuyển sang mùa thu, và đêm khuya là mùa đông.
Nhận được tin buồn phu quân của cô hiệu trưởng Lê thị Cúc là :
Thầy Bùi Xuân Thích Pháp danh Nguyên Tiên đã từ trần vào lúc 9 giờ 10 sáng ngày 31 tháng 1 năm 2022 nhằm ngày 29 tháng chạp năm Tân Sửu tại thành phố Boston, Massachusetts, USA hưởng thọ 84 tuổi.
Nthqn.org xin thành kính chia buồn cùng Cô và tang quyến. Nguyện cầu hương linh Thầy tiêu diêu miền cực lạc.
Việt Nam có hai quần thể mang tên chùa Hương Tích, một ở Miền Trung và một ở Miền Bắc. Đường lên chùa, cả hai nơi, đều phải dùng thuyền ngược dòng suối và leo dốc vượt ngàn, mới đến được.
I - CHÙA HƯƠNG TÍCH Ở HÀ TĨNH
Trên dãy Hồng Lĩnh có 99 ngọn núi cao vút, cảnh trí đẹp đẽ và hùng vĩ, xứng đáng là “Hoan Châu Đệ Nhất Danh Lam.” Chùa Hương Tích còn gọi là chùa Tiên, nằm trên đỉnh Sư Tử núi Hương Tích, trong dãy Hồng Lĩnh, và thuộc địa phận xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Chùa cách Hà Nội chừng 300 km về hướng Nam.
H 1: Đường lên chùa Hương Tích, Hà Tĩnh. (Ảnh của Dongson.vmvn, 2010, vi.wikipedia)