Tôi bỏ vùng kinh tế mới ở Bình Long, về Sài Gòn sinh sống. Trong thời gian này, tôi suy nghĩ mãi, chẵng lẽ mình chịu chết già để rồi mục nát với cỏ cây hay sao? Món nợ “Cơm cha, Áo mẹ, Chữ thầy,” quên hết hay sao. Bài thơ Quê Tôi viết năm 1960, lúc tôi học ở Huế (1960), vẫn còn đó:
Tôi lớn lên trong vườn khoai ruộng thóc Đọt rau bùi, trái chín ngọt tình thương... Nhờ hai buổi trường làng, tôi biết đọc Luyện tay mềm, tôi viết chữ “Quê Hương.” (Trích Quê Tôi, đoạn 8)
Cho dù trong hoàn cảnh nghiệt ngã, không còn cầm phấn trên bục giảng, tôi phải cầm bút tô điểm cho Quê Hương. Đề tài đầu tiên tôi viết trong thời kỳ này là “Thổ Âm Và Thổ Ngữ Bình Định” và đang biên soạn đề tài “Thể Thơ Đường Luật.” Hai đề tài đó hợp với hoàn cảnh biên soạn của tôi lúc ấy, là không có tài liệu tham khảo. Vốn liếng về thổ âm và thổ ngữ Bình Định, tôi đã góp nhặt vào trí nhớ trong 12 năm dạy học tại quê nhà thường tiếp xúc dân chúng vùng An Nhơn và Tuy Phước; lúc tù “cải tạo” ở K 18 (Kim Sơn, Bình Định) hằng ngày gần gũi với đồng hương khắp tỉnh cùng cảnh ngộ. Còn với thể thơ Đường luật, kiến thức đã có sẵn trong đầu bởi những năm tháng dạy môn Quốc văn, mỗi lần bình giảng một bài thơ luật Đường của Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến, Trần Tế Xương,… tôi thường đề cập đến 10 luật cấm của thơ này; nào Luật Bằng trắc, Niêm, Vận, Đối, Khổ độc, Diễn đề, Phạm đề, Nhất khí, Trùng chữ, Trùng ý, và Kết cấu. Vâng, với tôi, các đề tài này không cần tài liệu, vẫn có thể tạm viết được, rồi chờ dịp tham khảo tài liệu sẽ bổ sung để được phong phú hơn.
Trưa hôm qua, bạn nhắn báo tin anh Hồ Ngạc Ngữ, một nhà thơ thân hữu rất gắn bó với trang NTHQN đã mất, tôi và bạn bè cùng bất ngờ. Tôi vội vào trang FB của anh thì thấy anh vừa chỉ mới post một bài viết ngắn lúc 10g sáng. Bạn tôi nhắn tin lúc 1g trưa. Tôi đoán anh đã ra đi lúc 12 -12:30g. Mất đột ngột như thế này chắc chắn có liên quan đến căn bệnh tim của anh trong nhiều năm qua, vì cứ thấy anh vào bệnh viện khá thường, chúng tôi cũng nghĩ sức khỏe của anh mong manh lắm và chuyện ra đi có thể bất cứ lúc nào.
Tôi hiện đang sống tại New Orleans thuộc tiểu bang Louisiana, Hoa Kỳ. Thành phố nơi tôi ở có chiếc cầu dài 40 cây số là chiếc cầu dài nhất thế giới bắc qua biển. Chiếc cầu có tên Causeway . Mỗi lần lái xe qua, tôi đều nhớ đến chiếc cầu Dinh dài chưa tới 100 mét toạ lạc tại thị trấn Ninh Hoà là nơi tôi được sinh ra . Nhiều khi tôi tự hỏi mắc chi lại phải nhớ như vậy . Chắc có lẽ vì sự tương phản giữa một chiếc quá dài và một chiếc thì quá ngắn Chiếc cầu Causeway nơi tôi đang sống được xây vô cùng hiện đại và kiên cố bắc qua biển nối liền hai thành phố Metarie và Mendevill, Chiếc cầu Dinh nơi tôi đã sống được xây bằng xi măng bắt qua sông Dinh nối liền xóm chợ Ninh Hoà và thôn Vĩnh Phú .